2 bức ảnh kỷ yếu được lọt vào liên hoan ảnh quốc tế tổ chức tại Hà Nội

Thấy vẻ thành thực toát lốn từ trong giọng nói cùng với kiểu cách xã giao của ông ta, Tiết Hạnh đã có phần bớt ngần ngại. Chung quanh cồ là những cặp trai thanh gái lịch đang Ồm eo nhau nhảy một cách say sưa dưới ánh dèn khi mờ khi tỏ và trong tiếng nhạc lúc khoan thai lúc giục dã. Đôi nào biết đôi ấy, không ai bận tâm đến thế giới khác ngoài bản thân mình. Không khí sàn nhảy Chụp ảnh sự kiện  đã thực sự thu hút Tiết Hạnh. Cô nói với người đàn ông mà không hề đắn đo:

–           Thưa ông, quả tình tôi không biết nhảy!

–           Chi không quá khiêm tốn đấy chứ? – người đàn ông dè dặt hỏi lại.

–           Tổi nói thật mà!

–           Vậy tôi xin được hướng dẫn?

Vừa nói ông ta vừa cầm tay Tiết Hạnh dắt chụp ảnh ăn hỏi  ra sàn nhảy, chỗ kín đáo nhất, lại thưa vắng người.

K Xin lự giới thiêu: tôi là Mari Ân. – người đàn ông nói từ tốn.

–           Ông là Việt kiều? – Tiết Hạnh hỏi ngay theo sự thôi thúc của ỉinh tính.

–           Vâng, tôi mới về nước được một tháng chụp ảnh đám cưới  nay.

–           Ồng về thăm họ hàng hay là…

–           Tôi là kẻ độc thân. Thầy, mẹ tôi ở Sài Gòn, nhưng các cụ đã mất sớm hai ngày trước khi tôi đặt chẩn lên mảnh đất Tổ quốc thân yêu sau gần hai mươi năm xa cách. Tội nghiệp.. I

Người đàn ông chưa nói hết câu đã vội quay mặt đi che giấu sự xúc động của mình. Tiết Hạnh bối roi:

–           Em xin lỗi vì đã… – cô thay đổi cách xưng

hô.

Leave a Reply